Bài 5: Vượt qua áp lực
Có trường hợp tuyên tử hình nhưng sau đó vẫn làm công văn xin giảm án cho bị cáo để lòng mình thanh thản.
Chỉ riêng Thẩm phán Nguyễn Trí Tuệ (nguyên Chánh án TAND tỉnh Hà Tĩnh đã nghỉ hưu từ tháng 6-2011, hiện là phó chủ tịch Hội Luật gia tỉnh Hà Tĩnh) đã trực tiếp xử và ký lệnh thi hành, trực tiếp chỉ huy tại pháp trường trên 40 án tử hình. Nghe bị cáo được tha tội chết, tôi nhẹ lòng Thẩm phán Nguyễn Trí Tuệ kể: “Hà Tĩnh án ma túy chiếm tỉ lệ nhiều nhất trong số án hình. Khi tuyên án tử hình tội phạm ma túy tôi ít day dứt vì ma túy đã hủy hoại biết bao nhiêu con người, hủy hoại cả tương lai giống nòi”. Cách nay chừng chục năm, Hà Tĩnh bắt quả tang một người vận chuyển 7,2 kg heroin. Đây là vụ thứ hai lớn về ma túy của cả nước. Bị cáo sau đó khai ra đường dây, tổng cộng 49 bánh heroin. Khi xử nhiều người bảo phải cẩn thận vì tình đoàn kết Việt-Lào, vì quan hệ ngoại giao. Tôi thì cứ theo pháp luật mà làm thôi. Ban đầu Bộ Ngoại giao Lào có công hàm xin tha. Rồi đến VKSND Lào cũng can thiệp. Người nhà bị cáo sang đến Hà Tĩnh gặp tôi. Tôi nói rõ ràng không có cách chi tha được bởi số lượng ma túy mà bị cáo mua bán quá lớn. Hai bí thư của Đại sứ quán Lào gặp, tôi cũng trả lời như vậy.
Nguyễn Chí Dũng (phải)và Phạm Văn Định - hai tử tù trong băng cướp Dũng “chim xanh”. Ảnh: LÊ ANH ĐỦ Vụ này tôi tuyên bốn án tử hình (hai người Lào, hai người Việt Nam). Sau đó phúc thẩm y án, Chủ tịch nước cũng quyết định bác đơn ân giảm. Tôi nhận được quyết định, trong vòng 15 ngày phải thi hành. Hai bí thư sứ quán Lào đến gặp tôi yêu cầu được dự buổi thi hành án tại pháp trường. Họ vào thẳng phòng nên tôi không kịp báo cáo, quyết định ngay: Theo luật, thường thì án tử hình được thi hành sớm, trước bình minh, riêng vụ này thì cứ giờ hành chính mà làm, 7 giờ sẽ thi hành. Tôi băn khoăn nhất là bị cáo người Lào còn lại. Bị cáo buôn bán ma túy nhiều lần. Theo luật thì tử hình là cái chắc rồi. Trong thâm tâm tôi nghĩ rằng làm thế nào tha chết được thì tốt bởi vì anh này khai báo thành khẩn, giúp phá cả một đường dây. Đối chiếu với quy định của pháp luật, tôi đã tuyên án tử hình, sau đó có công văn kiến nghị TAND Tối cao đề nghị giảm án. Nhưng rồi cấp phúc thẩm đã y án. Tôi vẫn cứ băn khoăn mãi, sau có văn bản riêng báo cáo Chủ tịch nước và Chủ tịch nước ân giảm án tử cho bị cáo này. Tôi rất mừng, chính tôi vừa là người xét xử, vừa là người thay mặt Nhà nước công bố quyết định ân giảm đó. Bị cáo quỳ rạp xuống vái. Tôi nhẹ được một gánh nặng tâm lý.
Để bị cáo tâm phục, khẩu phục Từ năm 1996 đến trước khi làm chánh án TAND quận 12 (năm 2010) Thẩm phán Trần Xuân Minh từng tuyên tử hình trên 50 vụ. “Có vụ án lớn nhưng cảm thấy vững vàng về tâm lý, ngược lại chỉ tuyên tử hình một bị cáo nhưng lòng mình day dứt khôn nguôi” - ông nói. Năm 2005, Thẩm phán Minh tham gia hội đồng xét xử đường dây ma túy do Nguyễn Văn Hải (Hải Luận) cầm đầu. Đây là vụ mua bán ma túy lớn nhất từ trước đến nay từng buôn bán hơn 800 kg ma túy, 28 bị cáo hầu tòa và cuối cùng tòa tuyên 17 án tử hình, 10 án chung thân, còn lại đều là 20 năm tù. Hội đồng nghiên cứu vụ án phải huy động tới gần 10 thẩm phán hình sự giỏi nhất của TAND TP. Bất cứ bản cung nào cũng phải đọc thật kỹ và hết sức thận trọng bởi nó liên quan đến tính mạng của gần 20 con người. Trong khi còn phải đảm bảo nhiệm vụ chính trị là đưa vụ án ra xét xử sớm để ổn định dư luận. Áp lực về thời gian cũng như cảm xúc, cảm giác tuyên án tử hình với gần 20 con người trong tôi rất căng thẳng….”. Theo ông Minh, khi đối diện với cái chết, bị cáo có thể sẽ bị kích động mạnh và phản ứng liều lĩnh nếu nghĩ mình bị tòa kết án oan hay quá nặng. Thế nhưng với bản lĩnh vững vàng, ông cùng đồng nghiệp đã xét xử xong vụ án với sự phản hồi tốt của dư luận. Trong 17 bị cáo bị tuyên tử hình thì sau đó Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã tuyên y án 16, còn một người do quan hệ cha con nên được xét giảm án xuống tù chung thân.
Ngày 30-3-2004, Thẩm phán Minh ngồi ghế chủ tọa phiên xử Nguyễn Chí Dũng (tức Dũng “chim xanh”) và một đồng phạm. Chỉ trong hơn một năm tính đến 2002, bọn chúng đã gây ra gần 100 vụ cướp, cướp giật, trộm cắp, tàng trữ trái phép vũ khí, giết người, hiếp dâm trẻ em, trộm xe máy và hồ sơ giấy tờ ở các đơn vị cảnh sát, cơ quan nhà nước gây chấn động dư luận. Để y tâm phục khẩu phục với mức án tử hình là rất khó khăn. Tại tòa, Dũng ứng phó rất hoàn hảo, đặc biệt là với những cáo buộc hai tội danh mà có thể dẫn đến mức án tử hình là hiếp dâm trẻ em và giết người. Một buổi Dũng vừa cướp xong nên chạy xe rất nhanh để tẩu thoát. Bất ngờ bị cáo phát hiện phía sau có ánh đèn và một xe khác chạy rất nhanh nên Dũng nghĩ mình bị truy đuổi và rút súng bắn trả. Thực tế người bị hại chỉ tình cờ muốn thử tốc độ chiếc xe máy vừa làm lại máy. Đạn bay sượt ngực nạn nhân, tỉ lệ thương tật chỉ 2%. Dũng tranh luận với VKS rằng hành vi giết người chưa đạt, hậu quả nhỏ. Về hành vi hiếp dâm Dũng chối vì “Bị cáo chỉ yêu vợ mình nhất trên đời này”, rồi khéo léo dẫn dắt ra những câu chuyện để chứng minh. Tuy nhiên, kết quả khám nghiệm hiện trường quá rõ ràng. Về tội cướp, Dũng bảo chỉ cướp tài sản của người giàu vì có lần cướp xong thấy người bị hại không có tiền đổ xăng nên Dũng trả lại và còn móc ví cho thêm. Khi bị VKS đề nghị tổng hợp hình phạt chung là mức án tử hình thì Dũng quay sang năn nỉ, thuyết phục. Để chứng minh mình luôn có phần người nhân hậu Dũng kể câu chuyện liên quan đến biệt danh Dũng “chim xanh”. Bị cáo kể hôm đó trời mưa, một con chim bị thương ướt cánh vô tình rơi trúng cửa sổ phòng giam. Từ đó, mỗi bữa cơm Dũng đều nhịn bớt phần của mình để cho con chim ăn, cứu chữa khỏi vết thương rồi thả chim bay đi. “Cuối cùng, tôi tuyên án tử hình với Dũng và đồng phạm về hai tội hiếp dâm trẻ em và cướp tài sản. Cả hai kháng cáo xin giảm tội chết nhưng tòa phúc thẩm bác đơn. Điều đó càng khiến tôi củng cố thêm niềm tin và cảm thấy an lòng vì quyết định của mình đã đúng” - Thẩm phán Minh nói. Tôi chọn ngày chết cho bị án
Thẩm phán Nguyễn Trí Tuệ (ảnh) kể: Hà Tĩnh có 12 thẩm phán, trừ thẩm phán nữ không phải giám sát thi hành án tử hình, còn lại thay phiên nhau. Phân công không cẩn thận, lập tức có thắc mắc ngay: “Sao anh phân công em nhiều vụ như thế. Hôm nay em có đứa cháu nội chẵn tháng, anh cho em lui lại ngày khác”. Việc giám sát thi hành án tử hình mang lại nhiều ám ảnh. Mỗi lần thi hành án tử hình về, cảm giác của tôi đôi khi rất nặng nề. Ký nhiều lệnh như vậy, tâm hồn mình thực sự có những lúc không bình yên nhưng đã là mệnh lệnh quốc gia thì người làm công tác pháp luật phải thực hiện. Khi nhận lệnh Chủ tịch nước về việc bác ân xá đối với một bị án nào đó thì trong vòng 15 ngày phải thi hành ngay. Lúc đó, tôi giở lịch ra, xem ngày âm, dương để chọn ngày... chết cho bị án. Bị án chết đã đành phận vì họ có tội với nhân dân, với đất nước. Mình là người thay mặt Nhà nước mà thi hành. Nhưng còn gia đình, vợ con bị án, họ còn phải sinh sống và làm ăn… Tôi thường chọn cho bị án ngày tốt để sau này gia đình cúng giỗ. Việc làm này tôi không nói ra nhưng hầu như các anh em trong ngành đều biết. Hơn 40 án tử hình mà tôi đã tuyên, tôi không chọn thi hành án vào ngày trùng tang, trùng phục, ngày tam nương, ngày nguyệt kỷ. Nhiều anh em khen đây là việc làm nhân đạo. Nhưng cũng có người nói tôi làm chánh án tỉnh mà tâm linh, mê tín. Thôi thì mình được trao quyền như vậy, trong khả năng của mình, mình cũng nên làm chút gì đó cho gia đình họ, bởi đối với người Việt Nam thì ngày chết của người thân cũng rất ảnh hưởng đến người còn sống. Nhưng tôi vẫn thường nói với anh em số phận trăm con người khi mình xử án không hoàn toàn giống nhau. Có bị cáo hai năm tù mà lưu manh, hung hãn, chẳng qua tội ác của họ không bị phát hiện hết. Còn có bị cáo phải tử hình nhưng thực sự bản chất là người tốt, phẩm chất, tư cách con người vẫn đáng trân trọng, chẳng qua nóng giận rồi nhất thời phạm tội, làm hỏng đời mình. |